Bỗng một ngày tỉnh dậy, ngỡ ngàng nhận ra tâm hồn mình chai sạn chẳng khác gì sỏi đá. Nhìn những vạt nắng nhàn nhạt leo đậu trên tán cây già, in nghiêng ngả đủ thứ hình thù dưới mặt đất, mới giật mình nhận ra mùa đang đến tự bao giờ. Cố ém một chút mộng mơ của ngày vào trái tim mà sao trong đáy mắt chỉ mơ hồ về những vết sẹo thời gian thô ráp và sần sùi. Phải chăng cuộc đời vốn đã khô nhám như vậy từ lâu?
Rỗng?
Ừ, rỗng thật rồi! Một tâm hồn rỗng, một trái tim rỗng, một tấm lòng cũng rỗng tuếch rỗng toác chẳng có nổi một sợi yêu thương để an ủi. Nhiều lúc tự thấy khâm phục chính bản thân mình sao đến giờ này ta vẫn có thể sống với những khoảng trống lớn như thế trong đời.
Lướt nhẹ những ngón tay trên bàn phím, tìm kiếm một mẩu chuyện vui. Đáng lẽ ra ta phải cười nắc nẻ, cười lăn cười lộn, cười đến ôm bụng mà chảy nước mắt tùm lum như xưa nay vẫn thế, nhưng không, hôm nay lòng ta tĩnh đến lạ thường. Bỗng chẳng muốn cười, chẳng muốn khóc. Mặt trơ như tượng, mắt vô hồn đăm đăm hướng vào màn hình nhưng chẳng hề tiếp nhận bất cứ thông tin gì trong đó.
Cảm xúc như cơn mưa rào. Bất chợt đến. Bất chợt đi. Ào một cái lênh láng một trời cảm xúc rồi tắt ngấm. Muốn kéo dài cũng không được, có đi mòn chân cũng không thấy.
Cảm xúc giống như mây trời lơ lửng trong không trung, nhìn thấy ngay trước mắt nhưng chỉ có thể đứng nhìn thôi chứ chẳng cách nào nắm bắt được.
Tâm hồn chìm nghỉm trong khoảng lặng lập lờ của câu chữ nửa thực nửa mơ. Chẳng biết trong đầu đang hoang mang điều gì mà đến suy nghĩ cũng trở lên nặng nề khó nhọc. Muốn tìm chút cảm xúc cho ngày nắng mà suy tư chín ép chẳng thể viết lên khúc văn tình lãng mạn. Cứ gõ gõ xóa xóa đến khi chẳng còn một con chữ trên màn hình, ta lại thở dài tắt máy. Ừ thì thôi! Không gượng gạo những câu từ chẳng đến từ trái tim nữa.
Rỗng…