RSS

Author Archives: nguocgio94

Hình đại diện của Không hiểu

About nguocgio94

Không biết từ khi nào, tôi đã tự tạo khoảng lặng cho chính mình. Không còn vì những việc nhỏ mà để tâm, cũng không còn vì những người khác mà tức giận. Đối mặt với tất cả bằng một thái độ bình thản, không mong nổi bật, chỉ mong mọi việc đều suôn sẻ. Có lẽ như vậy là không có chí hướng, nhưng tôi chỉ muốn một cuộc sống thanh thản, ổn định và đơn giản, tự làm cho bản thân vui vẻ mà thôi. Dù sao tôi cũng chỉ là một người bình thường, hi vọng cuộc sống nhẹ nhàng :)

Gửi con gái thân yêu của mẹ

Nhật ký, ngày 19 tháng 9 năm 2019

Chào con gái bé bỏng của mẹ,

Có thể đây sẽ là bài viết cuối cùng của mẹ tại blog này, cũng có thể không, tùy thuộc vào việc sau này mẹ con mình có “hòa thuận” đc với nhau hay ko, và bé có chịu theo EASY ngoan ngoãn để mẹ ngồi gõ lạch cạch thế này hay ko nữa? Rồi có khi tận vài năm sau, khi mà em bé của mẹ đủ khôn lớn, mẹ lại lên đây chia sẻ vài dòng về quá trình nuôi dạy con thì sao nhỉ, hihi. Cũng chẳng thể nói trước được điều gì đâu đúng ko Bắp của mẹ? Cũng giống như việc con đến với bố mẹ vậy. Vậy nên hôm nay để kỉ niệm tròn 250 ngày em đến với bố mẹ, và nếu đúng như dự kiến sinh 19/10 thì còn đúng 1 tháng (30 ngày nữa) mẹ con mình sẽ chính thức được gặp nhau, mẹ sẽ viết vài dòng cho con gái mẹ nhé!!!

Đầu tiên phải kể đến hành trình con đột nhiên xuất hiện trên thế giới này. Đó là một ngày đẹp trời, mẹ nhớ là ngày làm việc cuối cùng trước tết âm lịch năm Kỷ Hợi này. Với bản năng làm mẹ, mẹ tin chắc rằng đã có em trong khi đi xét nghiệm máu beta hCG vẫn dưới 0.01 và siêu âm ko thấy gì hết. Các BS bảo mẹ cứ yên tâm về nhà, ăn tết vui vẻ rồi ra tết nếu cần có thể đi kiểm tra lại. Vậy nhưng mẹ cũng ko dám động vào một giọt rượu bia nào, vì mẹ nghĩ mẹ đang có em nên càng phải cẩn thận. Thế rồi vào ngày khai xuân đầu tiên trong năm mới, mẹ đã nhảy cẫng lên vì vui sướng khi que chỉ 2 vạch đỏ tươi luôn Bắp ạ! Đó là một trong những cảm giác mà chắc hẳn ko bao giờ mẹ quên được! Nhưng mẹ cũng ko vui được bao lâu khi đi xét nghiệm với tuần thai như vậy chỉ số vẫn quá thấp, và siêu âm BS bảo chỉ thấy một túi bé tí tròn tròn – nhưng ko chắc đây là túi thai, và cũng ko loại trừ khả năng thai ngoài tử cung… Sau đó lại là một quãng thời gian mẹ đếm từng ngày, từng giờ để đến hẹn và đi kiểm tra lại, rồi vỡ òa khi các chỉ số xét nghiệm đều tốt và em bé của mẹ đã ngoan ngoãn nằm trong lòng buồng tử cung rồi! Sau đó thực sự là quãng thời gian rất dài, khi bắt đầu lo lắng xem con có tim thai hay ko, và khi có tim thai rồi lại mong chờ đến tuần 12 để làm xét nghiệm gen di truyền cho con (vì sợ bác con bị bệnh Down có thể bị bệnh di truyền). Ơn trời mọi việc đều ổn, con gái yêu của mẹ vẫn phát triển bình thường ❤

Vậy là bẵng đi một khoảng thời gian, ngày nào mẹ cũng cố gắng thai giáo và dành cho bé yêu của mẹ những gì tốt nhất thì hôm nay con đã bước sang tuần thứ 36 của thai kỳ rồi! Mẹ không nhớ bao nhiêu lần đi siêu âm để được nhìn mặt con, mẹ không nhớ đã bao lần hỏi hết BS này đến BS khác để tìm những sản phẩm tốt nhất cho con, lại càng ko nhớ bao nhiêu lần mẹ con mình phải vất vả vì những cơn đau bụng, nôn trớ giữa đêm chỉ vì ăn phải đồ ăn lạ. Mẹ không nhớ hết được những gì mẹ đã đọc về chăm sóc bé sơ sinh, mẹ nói thật, nhưng mẹ vẫn cố gắng đọc. Một lần hai lần vẫn quên thì sẽ đọc lại lần ba, lần bốn… đến khi nào mẹ thực sự tự tin với những kiến thức đó để chăm con thì mới thôi. Nhiều lúc mẹ như lạc vào mê cung của những kinh nghiệm chăm con từ xưa đến nay, cũng như có ti tỉ thứ người ta chia sẻ trên mạng. Quả thực để chọn lọc và áp dụng được những kiến thức đó cũng ko dễ dàng một chút nào đâu, con gái ạ. Có đôi lúc, mẹ ngẩn người ra suy nghĩ – nếu như chưa có em, thì bây giờ mẹ đã tự do biết nhường nào. Thay vì ôm “ba lô ngược” 24/7 thì mẹ có thể tung tăng đi chơi bất cứ nơi đâu mẹ thích, hoặc giao lưu với rất nhiều anh chị em bạn bè. Mà như con biết rồi đấy, mẹ thường tự gọi mình là “Ngược Gió”, nghĩa là ko làm giống những gì mọi người thường làm. Nhưng rồi từ khi có em, mẹ dừng hẳn tất cả những hoạt động đó, kể cả bia rượu cũng chưa từng uống một giọt. Tất cả là vì em bé của mẹ, chính là con đó, Bắp à!

Có thể thời điểm bố mẹ có em vẫn là “hơi” sớm, sau khi cưới được chưa đầy 2 tháng. Nghĩa là thời gian bố mẹ được là “vợ chồng son” cũng chỉ gói gọn trong 2 tháng ấy thôi. Nhưng thực sự cảm ơn con vì đã đến bên bố mẹ, cho mẹ biết cảm giác vui sướng khi biết rằng có một mầm sống đang lớn lên từng ngày trong bụng mình! Nhiều lúc con đạp, con trườn, hay nấc đều là những hoạt động rất đỗi đáng yêu của con. Mẹ không đau chút nào đâu, vì khi đó mẹ thấy vui vì con gái mình rất hoạt bát và có phần nghịch ngợm đó! Bố mẹ không mơ ước gì cao xa, chỉ mong con gái đủ ngày đủ tháng sẽ đến bên bố mẹ và gia đình mình. Mọi người đều háo hức mong chờ con từng ngày một đó Bắp!

Mẹ tin rằng dù có khó khăn hay vất vả đến mấy, mẹ cũng sẽ chịu đựng được và cố gắng vì con! Vì con chính là tình yêu lớn nhất của mẹ, là kết tinh tình yêu của bố mẹ, và sẽ là một món quà vô giá mà trời đất đã ban tặng cho bố mẹ

Trong nhật ký cho con ngày nào mẹ cũng viết câu này, nhưng mẹ vẫn muốn nói thêm hàng ngàn lần nữa:

“Mẹ yêu con gái của mẹ, mẹ yêu Bắp của mẹ, mẹ yêu con!” 

003f639bfc631b3d4272

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 19/09/2019 in Tương lai

 

Nhân sinh là kiếp vô thường

Con người sống trên đời, ai cũng muốn giàu có, xinh đẹp và trường thọ. Cho nên lúc còn trẻ, người không đẹp thì đi phẫu thuật; người không giàu thì kiếm đủ nghề “bất tịnh chi tài” (đồng tiền bất chính hoặc đồng tiền nhờ làm những nghề không phải chánh nghiệp) làm sao cho mau chóng có tiền, người không khoẻ thì dùng cao lương mỹ vị để tẩm bổ…..

Nhưng đến lúc già có ai chống chọi lại được da dẻ nhăn nheo, bệnh tật và phải uống thuốc?Hoặc có khi chỉ vì một sơ suất nhỏ mà phải chịu cảnh tang thương “người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh”?

Bạn có nghĩ chết là hết không?

Đời có câu “Ở hiền sẽ gặp lành” Khổng Tử, Mạnh Tử cũng dạy chúng ta lấy thiện phá ác, nhưng cùng lắm là chỉ dạy cho chúng ta cách làm một bậc Đại Trượng Phu. Sau khi mất thân này, ta vẫn phải lăn lộn trong vòng sanh tử luân hồi thôi. Và rồi cho dù chúng ta có sợ thì ai ai cũng phải chết. Chết chẳng qua là thay đổi thân xác, chuyển chỗ ở mà tương ứng với những nghiệp thiện, nghiệp ác mà mình đã gieo trồng lúc còn sống.

Suy cho cùng, chúng ta cầu danh văn lợi dưỡng, ngũ dục lục trần của thế gian này để làm gì nhỉ? Để được tiếng khen của người thôi ư? Cũng vì nó nên chúng ta mới bị trói buộc với cái thế giới Ta Bà này, đau khổ biết bao. Vì con người khi khởi niệm mong cầu đã là khổ. Cầu không được cũng khổ (cầu bất đắc khổ), cầu được rồi cũng khổ. Vì cầu được rồi lại sinh tâm lo lắng sợ mất đi nên phải cố giữ lấy. Đúng là “ái bất trọng, bất sanh Ta Bà”.

Bạn có nghĩ chết là hết không?

“Sống không mang đến, chết không mang đi
Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay.
Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay”

Phải biết thế thế gian này chỉ là Khổ – Không – Vô Thường.
Vì mọi vật, mọi việc luôn biến đổi theo trình tự, theo quy luật của nó. Khi được sanh ra, ta tay trắng, khi chết đi, ta lại trắng tay.

 

  • P/s: Viết vu vơ, ngày Bính Tý tháng Nhâm Thìn năm Bính Thân (18/3 âm lịch), ngày vĩnh biệt một người bạn của tôi.
  • 4 năm trước khi tốt nghiệp cấp ba, cậu đã viết lưu bút tặng tôi chữ “Bình yên nhé” và gắn vào đó tấm ảnh chân dung 4×6 của cậu.
  • Cậu tệ lắm! Cậu ra đi quá đột ngột, để lại cho mọi người bao nỗi tiếc thương, nên tôi sẽ không “bỏ ra một chút ít thời gian nghĩ về người bạn này” đâu!
  • Vì … cậu vẫn luôn xuất hiện trong trái tim của tất cả mọi người rồi…
  • An nghỉ nhé, việc ở kiếp nhân sinh này, cứ để chúng tôi đảm đương thay cậu!
  • …..

 

  • WP_20160424_14_46_43_Rich_LI (3)

    Rest in peace, An Duc Hiep…

 

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 24/04/2016 in Quá khứ

 

Người như cô ấy

Người như cô ấy, sẽ không nhận được sự yêu thương từ ai. Khoác trên minh gánh nặng của bao nhiêu nỗi đau, nỗi buồn. Khiến cô ấy đeo cho mình cái mặt nạ không cần ai bên cạnh, cặp mắt và nụ cười hồn nhiên, vẻ ngoài mạnh mẽ biết bao. Sẽ không ai cảm thấy đây là cô gái mình cần bảo vệ. Người như cô ấy, đang đợi được nhìn thấu nụ cười gượng gạo, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy nước mắt đang đợi được trào ra.

Người như cô ấy, khi đã có thể thanh thản bước tiếp sau một cuộc tình tan vỡ, sẽ không có gì gọi là người yêu cũ, gọi là mối tình cũ. Đơn giản đối với cô ấy, tất cả những gì đã xảy ra chưa hề tồn tại, người cũ đó, trong kí ức, là một người bạn, từng thân, bây giờ hay mãi mãi sau này, cũng chỉ là một người bạn, không hề ngượng ngùng, không hề lo sợ, không hề nhớ, không có nghĩ lại. Điều làm cô ấy buồn nhất có thể là cảm giác mình bị mất đi một người bạn mình có thể tin tưởng và dựa vào khi gục ngã.

Người như cô ấy, việc đau khổ vì bị chuyện tình cảm làm tổn thương là một điều quá xa xỉ. Đơn giản cô đã có quá nhiều gánh nặng, quá nhiều vấn đề về cuộc đời cần được giải quyết. Người nào đến với cô, nếu không giúp được cô hoặc không chia sẻ nỗi buồn được với cô, thì đừng đến. Đừng đến để tạo thêm vấn đề cho cô nữa. Đừng làm cô phải mệt mỏi thêm nữa. Người như cô ấy, cần lắm một bờ vai ở đó, cho cô tựa và mỗi khi cảm thấy chán nản và tuyệt vọng.

Người như cô ấy, mang trong người sự mạnh mẽ, không còn ngây ngơ dễ dàng tin tưởng người khác, không còn tin lời ngọt ngào yêu thương của bọn con trai xung quanh. Bọn con trai, chỉ biết trách cô ấy quá nghi ngờ, không biết tin tưởng thì làm sao họ có thể yêu thương. Nhưng bọn con trai, có biết rằng, cô ấy không sinh ra đã mang trong mình suy nghĩ đó, mọi chuyện đều có lí do. Lí do đó là sự lừa dối, sự phản bội, sự phũ phàng, từ chính bọn con trai mà ra. Cô ấy không cần các cậu dạy đời, cô ấy cần một người cho cô ấy thấy có một người, là khác, có một người cô ấy có thể hoàn toàn đặt niềm tin vào.

Người như cô ấy, khi yêu, sẽ tin, sẽ cần, sẽ luỵ vào người đó rất rất nhiều. Để rồi người đó không còn yêu cô, cô hụt hẫng, lo sợ, đơn độc một mình đối diện với mọi việc. Cô đã quá quen với việc có họ trong cuộc sống để có thể quên ngay được. Cô sẽ vẫn tìm đến họ, kể lể, khóc lóc vì những chuyện khác như một cái cớ để nhận được sự quan tâm bất đắc dĩ. Nhưng sự lạnh lùng và thờ ơ của họ, cô có thể cảm nhận thấy từng tí một. Cần thì cần nhưng việc gạt đi hết lòng tự trọng để tìm mãi một người không cần mình nhất định sẽ có giới hạn của nó, khi cô biết được sự xấu hổ đối với người đó của cô lớn nhường nào, một người mạnh mẽ như cô sẽ không bao giờ tha thứ và cho phép bản thân quay lại nơi đó, với người đó. Và như thế, cô sẽ biến mất và không bao giờ quay lại…

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 02/03/2015 in Quá khứ