RSS

Category Archives: Hiện tại

Hình ảnh

Thực sự nhớ anh!

Thực sự nhớ anh!

 
2 bình luận

Được đăng bởi trên 01/03/2013 in Hiện tại, LOVE, Quá khứ, Tương lai

 

Gió ơi, đừng khóc!

Không biết từ bao giờ Gió đã luôn tự nhủ với bản thân mình: “đừng khóc nữa… Gió ơi…”

Ngoảnh đầu nhìn lại cũng không biết đã mấy lần Gió thật sự mỉm cười, giờ ngoảnh đầu tìm lại cũng không nhớ mình đã từng khóc với những cảm xúc ra sao?

Gió của ngày xưa có lẽ là hay buồn, hay lang thang trong mưa một mình, hay tìm về với đêm… Nhưng Gió của ngày xưa không sâu và dày như thế, Gió của ngày xưa có lúc tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng cảm nhận được nỗi đau, không chai lì và phẳng lặng, không vô cảm, lạnh lẽo như Gió của giờ đây.

Gió của ngày xưa có một trái tim nhiều vết cắt nhưng ấm nóng, yêu thương, không như Gió của giờ đây, một trái tim đã lành nhưng sao giá lạnh còn hơn một tảng băng chìm sâu trong đáy đại dương với những con sóng ngầm giận dữ.

Gió của ngày xưa ít cười, ít nói nhưng không phải không có người hiểu mình, chẳng như Gió của giờ đây dù nói nhiều, cười nhiều cũng không ai có thể chạm đến những quãng khuất trong sâu thẳm nỗi xa vắng, miên man.

Đã có những chuyện gì xảy ra với Gió vậy chứ?

Tại sao giờ đây lại không thể khóc, không thể yêu thương, không thể nghe thấy cảm xúc của chính mình được nữa?

Tại sao giờ đây nỗi nhớ, niềm đau lại trở thành cái gì đó mơ hồ xa lắm. Gió không hiểu? Càng lúc càng không hiểu chính mình. Thèm được yêu thương nhưng lại sợ yêu thương. Thèm một vòng tay xiết chặt nhưng trong sâu thẳm lại sợ bị người khác chạm vào.

Từ lúc nào… bước qua những yêu thương, bước qua những rung động, bước qua những đau buồn và bước qua nước mắt đơn giản đến như thế? Không còn đau đớn, không còn cái cảm giác “dường như không thể” của ngày xưa, mọi thứ đều nhẹ bâng, đều đơn giản chỉ sau một tiếng cười.

Khi cảm nhận được những điều ấy mới giật mình nhận ra, từ lâu rồi Gió đã quen với cái cách tự làm đau chính mình để rồi lại ngẩn ra cười nhiều hơn .

Gió ngốc!!!

Tại sao lại làm mình trở nên như vậy chứ? Tại sao phải cố đi qua nỗi đau bằng chính những nỗi đau? Tại sao cứ phải tự làm tổn thương chính mình?

Gió hiểu mà… không có gì đáng thương hơn là tự mình bỏ rơi chính mình.

Gió ơi, sao cứ phải làm những điều ngốc nghếch như thế? Dựa vào một ai đó đi, đừng cố tỏ ra mình mạnh mẽ nữa…

Uh, nhiều lúc cũng muốn nắm chặt tay một ai đó để cùng bước đi, nhưng đã mấy lần thử để rồi cuối cùng nhận ra không được. Sợ cái cảm giác làm đau một ai đó, cũng sợ cái cảm giác mình kéo ai đó xuống sâu hơn, sợ người ta lọt thỏm trong cái thế giới mù lòa với những quằn quại của riêng mình.

Chưa ai bước qua được cùng Gió. Khi mới bắt đầu đã nhận ra sự trốn chạy của họ, khi mới bắt đầu đã nhận ra những cảm xúc đau. Và bất giác, bàn tay Gió khẽ buông, đôi mắt lại lòa đi.

Thèm được nắm chặt bàn tay ai đó, thèm được giữ mãi hơi ấm của một người nhưng lại không nỡ, không thể nhắm mắt mà thấy họ đau. Từ lúc nào đẩy họ ra xa như thế? Từ lúc nào không còn tìm kiếm, không còn hy vọng?

Thật sự rất muốn có một ai đó có thể ôm Gió vào lòng mà thì thầm “khóc đi…”. Thật sự rất mong một bàn tay đủ ấm để giữ chặt đôi bàn tay giá lạnh. Thật sự rất cần một bờ vai, một yêu thương, một người có thể hiểu, có thể chấp nhận và có thể yêu tất cả những gì vốn thuộc về Gió.

Gió không lành lặn… Gió vỡ vụn… Gió không nhẹ bẫng… Gió tang thương… Rất sợ… Sợ mình của giờ đây… Rất sợ… Sợ mình của ngày mai sẽ thành bão…

Nhưng phải làm sao? Làm sao bây giờ hở Gió?

Gió bây giờ không còn biết đau nhưng lại không thể yêu thương. Gió bây giờ muốn dừng lại nhưng lại không thể dừng lại được nữa. Gió bây giờ thèm một căn nhà trống để nghỉ ngơi nhưng lại không cách nào tìm được. Gió bây giờ… là Gió mà… đã không còn có thể trở lại như ngày xưa được nữa…

Nhắm mắt lại !!!

Gió ơi… đừng khóc… Gió ơi…

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 21/02/2013 in Hiện tại

 
Hình ảnh

Thôi mong… thôi chờ… thôi yêu…

Thôi mong... thôi chờ... thôi yêu...

Đúng lúc nhưng không đúng người là một sai lầm

Những đêm dài thao thức nhớ thương, vẫn chưa đủ để gọi là yêu.

Giữ sao được người đi qua cuộc đời

“Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là một hạnh phúc. Thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là một sai lầm. Thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp là một viển vông. Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là một nuối tiếc”.

Ta đã ôm lấy một sai lầm!

Sai lầm ngay phút giây đầu tiên, khi để mặc con tim tự do, cảm động trước tình yêu anh dành cho người con gái ấy, rồi để những cảm động ấy biến thành một cái gì hơn thế lúc nào không hay. Ta sai lầm khi thả mặc cho “một cái gì hơn thế” tự do đi vào những giấc mơ tình yêu thơ ngây.

Ta sai lầm khi để mình thấy dễ chịu và bình yên khi nhìn vào mắt anh.

Ta sai lầm cả khi không cố gắng thoát ra khỏi đôi mắt ấy. Ta sai lầm vì đã không thực sự yêu anh, mà chỉ yêu cái cảm giác bị ngập chìm một cách lạ kỳ khi nhìn vào mắt anh, khi lần đầu nhận ra: “Mọi lời nói đều không cần thiết, chỉ cần ta đứng bên nhau như thế, chỉ cần anh nhìn ta”. Nhưng anh đã không bao giờ nhìn ta, như ta mong muốn.

Rồi ta khóc…

Ta tưởng rằng mình đã yêu. Nhưng ta đã sai lầm. Bởi ta quên anh…

Thì ra những đêm dài thao thức nhớ thương, vẫn chưa đủ để gọi là yêu.

Thì ra những giọt nước mắt hờn tủi vì thương mến đơn phương, vẫn chưa đủ để gọi là yêu.

Thì ra những vần thơ da diết viết riêng cho anh, vẫn chưa đủ để gọi là yêu.

Thì ra mơ những giấc mơ hạnh phúc chỉ khi có bóng hình anh, vẫn không có nghĩa là yêu.

Thì ra say đắm một ánh mắt, vẫn không có nghĩa là yêu.

Thì ra yêu từ cái nhìn đầu tiên, đôi khi cũng có nghĩa là yêu một ảo ảnh. Ảo ảnh vỡ tan, ta trở về là ta, như chưa từng biết đến những tháng ngày có anh.

Ta thôi không còn tự hỏi mình đến hàng trăm lần: Có phải ta yêu anh?

Ta thôi không còn băn khoăn hàng giờ trên Yahoo Messenger, hay nhìn mãi vào danh bạ điện thoại chỉ để quyết định onl hay off, gọi hay không gọi.

Ta thôi không dằn vặt bởi mẫu câu: Nếu ngày ấy… , thì bây giờ…

Thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp là một nuối tiếc.

“Nếu quay trở lại một năm trước, nếu ta biểu hiện khác đi, nếu ta không vội vàng, nếu ta không đòi hỏi câu trả lời quá nhanh, nếu ta dịu dàng hơn… thì có phải hôm nay đã không phải nhìn anh hạnh phúc viết tên mình với tên một người con gái khác – mà không phải tên ta”.

Thôi tất cả, chờ đợi, nhớ nhung, hy vọng, hờn tủi…

Ta quên tất cả những điều đấy, như thể chúng chưa từng tồn tại, chưa từng khắc khoải trong trái tim ta.

Ta an tâm với những giấc ngủ không mộng mị, những sớm ban mai ngọt lành, những chiều nhìn mưa rơi không xót xa, và những đêm dài bất tận chỉ để mải mê với sở thích của riêng mình.

Ta sai lầm, nhưng ta chẳng hề hối hận. Giữ sao được người đi qua cuộc đời…

“Rồi người cứ vô tình người đi

Rồi chiều cứ vô tình chiều qua

Rồi người cứ vô tình người xa

Rồi chiều cũng vô tình chiều quên

Giữ sao được người đi qua cuộc đời

Giữ sao được chiều đi qua mặt trời”

Ta đã từng nhìn mọi người yêu và không nén được nụ cười mỉa mai. Họ yêu, nói những lời có cánh rồi chia tay. Lại yêu, lại nói những lời có cánh… chừng ấy cảm xúc, chừng ấy lời nói, lặp đi lặp lại cho mỗi cuộc tình. Ta quyết không phải là kẻ yêu như thế. Nhưng ta đã quên anh. Ta chưa từng một lần nói với anh những lời có cánh, hay đúng hơn không có cơ hội để nói, nhưng ta viết những vần thơ, liệu có khác gì nhau. Ta cũng “yêu” hời hợt vậy thôi.

“Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều

Cám ơn một chiều cho tôi một người

Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu”

Ta nên cám ơn anh, đã ra đi và mang theo cả tình yêu vô vọng trong ta. Hay ta nên trách móc vì anh đã kéo ta ra khỏi những giấc mơ tình yêu ngây thơ mà ta tin tưởng. Có thật không, tình yêu duy nhất trong đời, với duy nhất một người. Ta thôi không còn dám mơ. Không tin ngay chính mình, ta nghi ngờ tất cả. Ta khôn ngoan khi quên được anh, hay ta tầm thường vì đã quên anh, người đầu tiên cho ta cảm giác “yêu”?

“Giữ sao người đừng đi?

Giữ sao chiều đừng qua?

Giữ sao người đừng xa?

Giữ sao chiều đừng quên?”

Dẫu sao cũng cảm ơn thời gian đã trả lại cho ta sự bình yên sau những ngày lạc trong sóng gió tình yêu – không anh. Xếp lại hồi ức, xếp lại kỷ niệm, xếp lại giấc mơ…

Đóng tất cả vào ngăn kéo “Chuyện không đâu”,

trong chiếc tủ “Tương lai”.

Ta để trái tim ngủ vùi.

Thôi mong… thôi chờ… thôi yêu…

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 21/02/2013 in Hiện tại