RSS

Category Archives: Quá khứ

Lonely :)

Xin hãy hiểu cho Ma Kết những lúc họ muốn được một mình, một mình lặng lẽ giữa những ý nghĩ rối như tơ vò, một mình thao thức giữa màn đêm phủ chụp. Không phải Kết không quan tâm tới những người xung quanh, càng không phải Kết lạnh lùng ích kỷ. Mà đơn giản bởi lẽ, là một Ma Kết, khó ai có thể tránh khỏi cảm giác bất an và sự u uất bủa vây…

Lạ lùng rằng, những lúc u uất ấy đã cho phép Ma Kết nhìn thấy điều mà họ thực sự muốn, người mà họ thực sự cần. Niềm u uất trở thành một phần thường trực sâu thẳm trong họ. Mỗi đêm, nỗi buồn ấy như sợi dây tròng lên thít chặt vào tâm can Kết, làm rơi xuống những dòng nước mắt. Thực ra, nước mắt của Ma Kết không hiếm hoi lắm đâu, có điều, không mấy kẻ có cơ hội nhìn thấy chúng . Kết mong mỏi có thể trút bớt gánh nặng tâm tư, nhưng khi có ai đó đến bên và mong được lắng nghe, họ lại co mình, giữ kín những âu lo cho riêng mình. Vô tình, với khoảng cách ấy, cộng thêm những lời lạnh lùng, Kết làm cho những ai yêu thương họ buồn thật nhiều, và đôi lúc, cả tổn thương.

Xin hãy hiểu cho Ma Kết, khi đã chịu quá nhiều tổn thương, tiềm thức không cho phép họ dễ dàng bước ra khỏi vỏ bọc một lần nữa. Kết không cố ý làm bạn buồn lòng đâu. Hãy nhìn sâu vào đáy mắt Ma Kết, nó không lạnh lẽo như những lời nói của họ. Đôi mắt ấy buồn biết bao, mong được thấu hiểu biết bao. Nếu Kết thực sự quan trọng với bạn, xin hãy kiên trì và thật tâm ở bên, cho đến lúc nào đó, khi vết thương cũ có thể mờ đi, và yêu thương đong đầy, Kết sẽ cảm kích vô cùng mà ôm lấy bạn và nguyện lòng đặt niềm tin nơi bạn.

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 18/07/2013 in Quá khứ

 

Nhãn: , , , , ,

Yêu, và được yêu

Được yêu là một chuyện vô cùng tốt đẹp, nhưng tình yêu mang quá nhiều tính độc chiếm và sở hữu lại khiến cho con người ta cảm thấy quá ngột ngạt.

Qua rồi cái thời muốn yêu long trời lở đất; qua rồi cái thời muốn mỗi giây mỗi phút dính lấy nhau; qua rồi cái thời một ngày vài trăm tin nhắn, qua rồi cái thời muốn yêu với tất cả những gì mình có; qua rồi cái thời muốn yêu một người có thể cùng trải qua những năm tháng tươi trẻ, cuồng nhiệt nhất của cuộc đời….

Có thể mang lại, có thể cho đi rất nhiều những thứ bản thân có, nhưng không thể vì người mà từ bỏ tất cả những gì xung quanh, những gì tôi đã xây dựng được…

Rất muốn cùng người trải qua những năm tháng vui vẻ, tươi đẹp nhất; nhưng muốn hơn cả là một người sẽ dìu dắt, sẽ ở bên qua những thăng trầm của cuộc đời.

Có thể yêu người đến vô cùng, nhưng sẽ không thể là số một. Nặng ơn, nặng nghĩa cả một đời, chỉ có thể trao ra tình yêu của những năm tháng sau này.

Chẳng mong nồng nhiệt yêu hết mình trong phút chốc, chỉ mong chầm chậm cầm tay người suốt cuộc đời, giữ lại chút gì đó cho bản thân, và cùng nhau khám phá tâm hồn mỗi ngày…

Chẳng muốn một lời hứa, một câu chờ đợi, chỉ mong được ở bên nhau qua những khó khăn, qua những lúc cần một chỗ dựa.

Đơn giản lắm, một người ở bên có thể tin, có thể yên bình trải qua những thăng trầm của đời người….nhưng khó khăn và trắc trở lắm, những gì bình dị nhất đôi khi lại khó cầu nhất…

[Theo moctieungu]

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 24/06/2013 in Quá khứ

 
Hình ảnh

Chắc anh sẽ chẳng bao giờ biết đâu…

Anh à!!

Dạo này vẫn khỏe chứ? Có vẻ như mọi thứ cũng ổn phải không? Cuộc sống em có nhiều điều thay đổi lắm, bây giờ không còn ngây ngô và hồn nhiên như trước nữa. Nhưng anh có biết không? Chỉ có một điều chưa từng thay đổi… mà có lẽ anh không biết…

image

Có lẽ anh không biết, cho dù delete sđt của anh trong danh bạ, em vẫn không thể nào delete được nó ra khỏi đầu mình. Có lẽ anh không biết, không biết bao nhiêu lần em bấm sđt của anh, nhưng chẳng khi nào nhấn phím call.

Có lẽ anh không biết, em delete nick anh ra khỏi list, đổi nick yahoo, nhưng vẫn thường xuyên check nick xem anh có online hay không..

Có lẽ anh không biết, khi quyết định không liên lạc với anh, mỗi đêm em khóc rất nhiều…

Có lẽ anh không biết, mỗi sáng thứ dậy và mỗi tối trước khi ngủ, người em nghĩ đầu tiên và sau cùng vẫn là anh…

Có lẽ anh không biết, đôi khi trong giấc mơ thấy anh, em tỉnh dậy giật mình thảng thốt…

Có lẽ anh không biết, đôi khi lang thang trên đường, bất chợt gặp ai đó với đôi mắt buồn sâu thẳm, cứ ngỡ là anh mà tim em đập mạnh hơn rồi chợt nhận ra không phải, mới biết lòng vẫn nhớ anh vô cùng…

Có lẽ anh không biết, trong suốt mấy năm qua, không ngày nào em thôi nhớ về anh…

Anh à, chẳng cần phải bận tâm tới những điều này, bởi vốn dĩ chúng ta chẳng có gì sâu đậm với nhau, là bởi em đã trao yêu thương không đúng chỗ…

Không biết bao nhiêu lần tự nhủ đừng nghĩ nữa, đừng nhớ nữa, nhưng lại không thể làm được…

Không biết bao nhiêu lần cho mình và người khác cơ hội nhưng rồi chẳng thể yêu…

Chỉ là em biết mình ngốc nghếch nhưng lại chẳng có cách nào để khiến mình thông minh hơn được…

Có lẽ anh cũng chẳng bao giờ biết được đâu …

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 19/03/2013 in Quá khứ