RSS

Category Archives: Quá khứ

Cũng là người

Cũng là người. Có người 5 năm vẫn yêu 1 người. Có người yêu một lúc 5 tên.

 

Cũng là người. Sao có người chỉ mơ ước có một việc làm ổn định để bình yên bên gia đình. Có người lại tham danh vọng, muốn làm giàu thật nhanh bởi luôn nghĩ rằng: làm giàu không khó.

 

Cũng là người. Có người chỉ mong ước được một lần đến Hồ Gươm chơi. Có người thì thường xuyên đua xe quanh Hồ.

 

Cũng là người. Sao có người chỉ thích học gần nhà, gần ba mẹ, gần ngưòi thân. Có ngưòi lại chỉ thích bay thật xa, đến những nơi lạnh lẽo thiếu thốn đủ thứ và những tình cảm thân thương.

 

Cũng là người. Sao có người đi nhìn đằng sau dáng đẹp, tóc đẹp, quần hiệu, áo body sát sàn sạt, giầy Nine West… lên đằng trước nhìn mặt chẳng liên quan. Có người đi xe đạp thôi cũng đã thấy yêu ơi là yêu ấy.

 

Cũng là người. Sao có người cả đời mình chẳng bao giờ quên được. Có người gặp rồi không muốn gặp nữa.

 

Cũng là người. Sao có người cứ nhận những thứ của người khác – là của mình. Có người lại toàn đem những gì mình có – chia cho người khác.

 

Cũng là người. Có người cầm tờ giấy kẹo cả tiếng tìm thùng rác. Có người thì lúc nào cũng đứng cạnh thùng rác (vì chỗ nào cũng xả).

 

Cũng là người. Có người quý trọng cơ thể mình biết bao. Có người lại cứ thích đập đi, xây lại, lắp ráp, xẻo chỗ này đắp chỗ kia – trên chính cơ thể mình.

 

Cũng là người. Có người cố gắng sống sao cho thật – còn chưa ăn ai. Có (những) người – lại chỉ biết sống Ảo.

 

Cũng là người. Khi đã thành ngôi sao, hát có chán, cát-xê mấy chục ấu. Có người hát thật đắm say mê hồn, chưa nổi tiếng – cũng chỉ mấy trăm nghìn.

 

Cũng là người. Có người học năm thứ ba đại học đi xe đạp vẫn oách. Có (đứa) học cấp 3 đi xe to xe đẹp – mà vẫn bị người ta khinh.

 

Cũng là người. Có người để tóc tém trông thật cá tính. Có người không nuôi được tóc, bỏ 5,6 triệu để nối một bộ tóc phù du không phải của mình.

 

Cũng là người. Sao có người sẵn sàng đến với nhau giúp đỡ nhau trong cơn hoạn nạn. Có kẻ gây ra tai nạn mà hèn mạt bỏ chạy.

 

Cũng là người. Có người ước mơ cả đời có đứa con. Có người đã từng có giây phút làm mẹ – nhưng sẵn sàng tước bỏ nó – thậm chí nhiều lần.

 

Cũng là người. Sao có người là phụ huynh không muốn con mình đi chơi nhiều vì sợ hư. Có những bác phụ huynh còn lấy làm hãnh diện với hàng xóm – khi con gái mình được nhiều con trai đến đón.

 

Cũng là người. Có người với 10 triệu trang trải miếng cơm manh áo, 100 triệu xây được nhà, 1 tỷ làm việc thiện. Có người, 10 triệu cho một chai rượu, 100 cho một đêm bay, và 1 tỷ cho những cuộc ăn chơi triền miên.

 

Cũng là người. Sao có người coi vịêc nội trợ là một niềm vui trong cuộc sống. Có người lại coi: “Không bao giờ phải làm việc nhà” – là một niềm tự hào.

 

Cũng là người. Có người yêu quý ngôi nhà của mình biết bao. Có người cũng yêu quý nhà mình lắm nhưng sự lựa chọn của họ không phải là nhà mình – mà là nhà nghỉ.

 

Cũng là chữ cái. Trẻ con đánh vần A, Bờ, Cờ. Người lớn nói abc – tức là nói không đơn giản là chữ cái.

 

Cũng là chữ X. Trẻ con sẽ là Xe đạp, Xích lô, Xúc xích. Người lớn sẽ là XXX.

 

Cũng là đôi mắt. Có đôi mắt nhìn thấu tâm can. Có đôi mắt chỉ soi vẻ bề ngoài.

 

Uh thì,cũng là người…. sao khác nhau đến thế………..

 

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 25/02/2013 in Quá khứ

 
Hình ảnh

” The more I spend time with you, the more I dont want to be without you… “

……
Là một MK, em cũng không quá câu nệ vào những thứ mà em vẫn luôn cho rằng đó là tiểu tiết, nên chẳng mấy khi em hờn dỗi về những lạnh lùng và đôi lúc lơ đãng nơi anh, bởi em biết trong tim anh có em, và luôn quan tâm đến em, chỉ vì anh không thích nói ra, phải chứ? Có lẽ nhờ thế mà em luôn thấy rất vui chỉ với một câu nói rất vu vơ. Đối với em là những niềm hạnh phúc giản đơn…

Bên anh, em luôn thấy mình nhỏ bé, có vô vàn thứ mà em không thế lý giải về anh cũng như chính mình. Cảm thấy như một đứa trẻ đang lớn, bước ra một thế giới rộng lớn hơn và rắc rối hơn, có nhiều thứ phải suy nghĩ hơn và trưởng thành hơn. Em muốn trở thành một nơi mà anh tìm đến mỗi khi mệt mỏi hay đau buồn… mà đối với anh là bình yên và hạnh phúc.

Bên anh là cả khoảng trời dịu êm, là chốn bình yên, là vòng tay em luôn nghĩ đến mỗi khi em cần, là niềm hạnh phúc nhỏ bé em ấp ủ….

Bên anh là những tiếng cười trong veo, những trò đùa dai thấy ghét, và đôi khi trẻ con đến lạ lùng…nhưng chẳng bao giờ em có thể giận được anh ..

Em ngang tàn và bất trị, nhưng em sẵn sàng làm một cô bé ngoan để được anh vỗ về và yêu thương, tập thay đổi bản thân, cố gắng thật nhiều, để đối với anh không phải là cô bé để anh phải lo lắng, chăm sóc mà là người có thể chăm sóc và làm chỗ dựa tinh thần cho anh ….

Bởi em biết, nếu để mất anh, đó sẽ là mất mát lớn nhất của cuộc đời em….

Bởi với em, anh là đặc biệt, là duy nhất. Bên anh đủ lâu để biết được anh khác với bao kẻ khác ngoài kia… Cũng phải được hơn 4 năm rồi mà nhỉ..

Dẫu cho biết bao lần trái tim nay đã nếm mùi đắng cay, dẫu cho thật sự, em đã rất sợ khi anh đưa tay nắm lấy tay em. Em sợ ngày nào đấy, đôi tay ấy lại buông ra để em trơ trọi….

Dẫu cho em đã rất muốn sập lại cánh cửa và tránh anh thật xa, nhưng điều gì đó đã tiếp sức mạnh cho em, nụ cười của anh, bờ vai của anh, cách anh làm em cười, cảm giác an toàn và ấm áp mỗi khi ở bên anh…

Và em lại một lần nữa chấp nhận rủi ro…
Và em hạnh phúc có anh bên cạnh…
Và giờ dẫu cho có là giấc mơ xa vời, em vẫn xin được nắm tay anh đi đến cuối con đường…

” The more I spend time with you, the more I dont want to be without you… ”

13/12/2011

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 21/02/2013 in Quá khứ

 

Em ngược đường ngược nắng để yêu anh….

Đông vẫn lạnh, lạnh như những ngày đông anh xa em để đi về một con ngõ khác,

em vẫn co ro là một người đàn bà cô độc biết tự mình chăm chút bản thân, thật khó để nhìn thấy em e dè bên ai đó trong một ngày đẹp trời nào đó,

chỉ thấy hình ảnh của em phóng xe như bay trên phố, chỉ thấy em lạnh lùng, cố tình ngẩng đầu thật cao khi đi qua đám đông…

chỉ thấy em lẻ loi, đơn độc khi mỗi mùa đông lạnh lại về.

Chiếc khăn choàng màu xanh nước biển , chắc đã có người đan nó cho anh…

Mùa đông lạnh lắm, anh nhớ choàng khăn ấm… dù chưa bao giờ em biết đan khăn ấm cho anh.

Bỗng nhớ đến một bài thơ mà em đã từng đau đớn khi chạm phải:
Đã từng
Đã từng…

Một lần ta nhận nụ hôn đó rồi chết theo cảm xúc trong trái tim không bao giờ trở lại

chiếc chìa khóa mang theo vào cuộc đời của một người đi mãi

vẫn chưa biết đến bao giờ dừng chân…

 
Bình luận về bài viết này

Được đăng bởi trên 04/02/2013 in Quá khứ